Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn về cuộc sống

Những mùa hoa trên đá

Hình ảnh
                   Hành trình tới với vung cực Bắc của Việt Nam là hành trình thú vị, cuốn hút và ấn tượng trên miền cao nguyên đá. Trên vùng đất tưởng chỉ có núi, đèo, dốc, đá tai mèo lởm chởm và sự khắc nghiệt đến tàn khốc của thiên nhiên, ta vẫn gặp những mùa hoa rực rỡ, đẹp đến nao lòng. Mỗi mùa đều có sắc hoa riêng, đặc trưng, khó nơi nào sánh được với vùng đất này. Miền đá nở hoa là cách mà những người yêu đất và người nơi đây, đam mê xê dịch đặt tên cho nó. Suốt cả một cung đường dài, rộng từ Quản Bạ, qua Yên Minh đến Đồng Văn, Mèo Vạc, hoa nở rực rỡ.      Mùa xuân có lẽ là mùa đẹp nhất, lộng lẫy nhất của miền đất địa đầu Tổ quốc. Bất chấp cái giá lạnh của địa hình núi cao phía Bắc, đào khoe sắc rực rỡ. Hoa đào trên cao nguyên đá mang nét đẹp riêng, vừa tươi tắn, đậm đà, vừa mạnh mẽ, cứng cáp, vừa hoang dại, đơn sơ. Chính những gốc đào vươn lên nhọc nhằn từ đá, bung nở lung linh khiến nhiều khoảnh khắc ta ...

THIÊN THU LÀ MỘT ĐƯỜNG KHÔNG BẾN BỜ

Hình ảnh
T ới nửa đêm, khi không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng và mưa rơi rả rích, những giai điệu, ca từ “Lời thiên thu gọi” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mới thấm vào sâu tâm hồn, để mình hoà trong cảm xúc, trí tưởng tượng, thành chính nhân vật trong ca khúc. Với cá nhân mình, “Lời thiên thu gọi” chính là tiếng gọi của chính bản thân con người khi ngộ ra giá trị của đời sống, thấy được chân lý của cuộc đời vô thường. Một đời sống người là cả một hành trình trải nghiệm, của những sự đi – về, mất – còn, để tiến tới cái chết, trở về cát bụi, hư vô. Giai điệu trầm lắng, chậm buồn, u hoài của bài hát đưa người nghe hình dung về cuộc trở về của một lữ khách hải hồ, nhận ra “Thiên thu là một đường không bến bờ”. LỜI THIÊN THU GỌI  - Trịnh Công Sơn -  Về trong phố xưa tôi nằm Ϲó lần nghe tiếng ru bên vườn Ϲhợt như xác thân không còn Và cạnh tôi là đồng vắng Về trên phố cao nguуên ngồi Tiếng gà trưa gáу khan bên đồi Ϲhợt như phố kia ...

NGƯỜI H’MÔNG Ở SIN SUỐI HỒ PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG TỪ ĐỐNG TRO TÀN CỦA MỘT “BẢN NGHIỆN”

Hình ảnh
Thiếu nữ H’Mông ở bản Sin Suối Hồ                Con đường đèo dốc quanh co ngợp sắc vàng hoa dã quỳ cuối thu dẫn chúng tôi tới bản Sin Suối Hồ. Những ngôi nhà truyền thống của người H’Mông nằm ở lưng chừng núi, nép mình giữa màu xanh đại ngàn của rừng già Tây Bắc mây vờn. Con đường nhỏ lên bản đã được đổ bê-tông sạch sẽ, không một cọng rác. Khung cảnh một bản Mèo (tên gọi khác của người H’Mông) hiện ra trong sự ngỡ ngàng của mỗi du khách vì nó không khác gì một công viên tràn ngập sắc hoa, những thiết kế kiến trúc, trang trí độc đáo, đậm bản sắc dân tộc. Gặp mỗi người dân bản địa, bạn sẽ nhận được ánh mắt thân thiện, nụ cười tươi rói, hồn nhiên, trong veo. Với những người yêu thiên nhiên, muốn tìm một nơi trong lành, thuần khiết, yên bình, thơ mộng nhưng kỳ vĩ, nguyên sơ cho một kỳ nghỉ dưỡng hay du lịch khám phá thì Sin Suối Hồ là một lựa chọn tối ưu. Tuy nhiên, ít ai biết quá trình xây dựng bản du lịch cộng đồng khang trang, chuyên nghiệp,...