Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Linh tinh
Hình ảnh
THĂM THẲM MỘT MIỀN THƠ ẤU TRONG TÂM HỒN (Đọc Miền thơ ấu của Vũ Thư Hiên) Xa xa Có lẽ một dòng sông, Một đỉnh nhà thờ, Gió. Xa lắm rồi… (“Trong miền ký ức”) Những lời thơ của Hoàng Hưng khi được Phú Quang phổ nhạc ngân vang tha thiết, mở ra một khoảng mênh mông của kỷ niệm, những hồi ức chợt hiện, chợt tan nhưng hằn lâu, bền sâu thăm thẳm trong tâm hồn. Mỗi người đều có một “miền ký ức” của riêng mình, gắn với một quãng đời và đi theo suốt cuộc đời, trở thành động lực để vươn xa rồi trở về trong hành trình sống bất tận. Với nhà văn Vũ Thư Hiên, miền ký ức của ông chính là “Miền thơ ấu” được ông dệt nên bằng ngôn từ trong sáng, gần gũi, giàu cảm xúc. Cuốn sách mở ra cho người đọc một “Miền thơ ấu” phong phú, muôn màu với những đối lập: gần gũi, thân thương, trong trẻo, tươi đẹp, lãng mạn nhưng cũng không ít ngậm ngùi, xót xa từ hiện thực cuộc sống nghèo khó, mất mát, những số phận bi thương của người thân, người quen. Lật từng trang sách, mỗi người đ...

“MUÔN VỊ NHÂN GIAN” CỦA TRẦN ANH HÙNG – SỰ THĂNG HOA CỦA TINH THẦN DUY MỸ

Hình ảnh
Từ “Mùi đu đủ xanh” tới “Mùa hè chiều thẳng đứng”, rồi giờ là “Muôn vị nhân gian”  ( tiếng Pháp :  La Passion de Dodin Bouffant ,  tiếng Anh :  The Taste of Things )  tôi vẫn nhận ra một Trần Anh Hùng duy mĩ. Phim của Trần Anh Hùng nên dùng từ “đẹp” thay vì từ “hay” định danh mới thật chuẩn xác. Những bộ phim của ông đưa người xem vào một thế giới mà ở đó những cái đẹp rất bình dị có phần hơi cổ điển của con người, nhất là phụ nữ hoà quyện với bối cảnh của gia đình, văn hoá tạo nên màu sắc lãng mạn, an yên, thư thái. Nó là một cái gì đó rất đời, rất thực, ta có thể thấy mình trong đó nhưng vẫn rất sang trọng, chân thành, trang trọng và tao nhã. Những gì đời nhất lại đẹp nhất, đẹp một cách lý tưởng, thơ mộng, để người xem lặng đi trong mơ ước. Một bộ phim thực, đời không hẳn cái gì của đời, nhất là cái thô tục đều ném lên màn ảnh bằng những lời thoại chát chúa, đôi khi thô bỉ. Một phim đẹp đến mức duy mĩ, trong từng tiểu tiết vẫn rất đời bởi cái cảm giác của ng...

SÀI GÒN GẶP GỠ LẠ - QUEN

Hình ảnh
          Với Sài Gòn, có lẽ tôi sẽ phải nói lời xin lỗi nhiều lần với thành phố bao dung và hào phóng, nhưng lại luôn bị coi/ đối xử như một điểm trung chuyển trên các hành trình xê dịch. Mỗi lần tới, tôi chỉ kịp dừng lại, ở với Sài Gòn rất ngắn, chừng vài tiếng tới một buổi, kịp gặp gỡ lạ quen, đôi khi chớp nhoáng, để biết về một Sài Gòn, theo cách riêng. Và cuộc gặp lạ - quen, đều in dấu ấn chất Sài Gòn rất người trong tôi.                                                   (Ảnh lượm trên internet) Một chiều hè đầy nắng hè và lộng gió dọc phố phường. Tôi đặt chân tới Sài Gòn lần đầu. Bạn của bạn đồng hành đón chúng tôi trên chiếc xe gắn máy thường anh vẫn chở hàng. Giọng Bắc quen thuộc nhưng cách đón chúng tôi, hội ngộ với bạn đồng hành của tôi – người bạn học cùng lớp thời phổ thông - sau nhiều năm xa, rồ...