Bài đăng

“Ướt mi ” - những giọt nước mắt, những giọt mưa ngâu, những giọt buồn tái tê

Hình ảnh
                               Đêm. Đêm sâu thăm thẳm. Tiếng mưa ngâu rả rích, lê thê trên mái hiên nhà rơi nhè nhẹ xuống sân đưa tâm hồn tôi lắng lại, đắm đuối trong giai điệu buồn, chậm, lê thê, não nề của a khúc “Ướt mi”. Từng giọt nhạc cứ chầm chậm buông, lời ca sĩ nhẩn nha những điệu sầu như bao giọt nước mắt, bao giọt mưa, bao giọt buồn cùng rơi xuống thành bể… nước mắt buồn triền miên. Lời ca cứ rơi thấm vào lòng ta như bao giọt mưa ngâu không dứt, bao nỗi buồn không tan trong những giọt nước mắt trong sáng của bờ mi em ngây thơ.           “Ướt mi” là ca khúc được in đầu tiên của Trịnh Công Sơn, sáng tác năm 1958, công bố năm 1959. Bài hát nói về những giọt nước mắt thuần khiết của một cô ca sĩ mới 16 tuổi đêm đêm đi hát ở phòng trà Văn Cảnh – Sài Gòn để nuôi mẹ bị bệnh lao nặng. Đêm nào hát bài “Giọt mưa thu” của Đặng Thế Phong cô cũng khóc. Có lẽ ...

Phượng vĩ cuối mùa

Hình ảnh
         Hạ đang dần đi đến những ngày cuối cùng của mùa. Nắng mỗi ngày một gay gắt. Chang chang. Oi nồng. Khô và ngột ngạt. Một mùa hè nữa sắp qua mà mình thì hầu như chưa biết đến một ngày nghỉ hè. Ai cũng bảo làm giáo viên nhà, được nghỉ hẳn mấy tháng hè nhưng mình thì thấy ngược lại. Hè với mình chỉ là những ngày đi dạy trong cái nắng nóng rát bỏng mà thôi. Trò mệt và lo lắng, thầy cũng cố gồng hết sức để trang bị cho trò những tri thức cuối cùng để bước vào những kỳ thi mang tính chất quyết định. Đó là chưa kể đến nào là coi thi, chấm thi, đi công tác, v.v… Mỗi ngày hè đến trường, đến lớp lòng lại thấy trĩu nặng vì sự chia ly, vì những xa cách, vì một cái gì như là nuối tiếc thời gian trôi đi. Ngoảnh lại thấy mình đã luống tuổi, đang dần hư hao mất rồi.           Nắng hè oi nồng, gắt gay vẫn đổ trên nền sân trường bỏng rát. Nhìn lên mấy cây phượng vĩ hốt nhiên bất ngờ, thảng thốt. Mới ngày nào cháy trời ...

Những cơn mưa hạ nối dài…

Hình ảnh
Giấc ngủ vùi trong một sáng mưa hạ bị cắt ngang bởi cuộc điện thoại công việc. Nhưng dù sao cũng là giấc ngủ bình yên và kéo dài đầu tiên của mùa hạ năm nay – cái mùa theo lý là mình được nghỉ nhưng chẳng mấy khi mình được nghỉ thực sự. Công việc chất chồng cuốn đi rất nhiều thứ, kể cả những cảm xúc hay thói quen viết vội vàng vài dòng lưu lại chút rung động ngày thường. Và bỗng một lúc nào nhớ thương trào dâng làm lòng xao xuyến, nhưng ta bất lực chẳng diễn tả được thành thực tất cả những gì ta muốn nói. Ngôn từ đôi khi bất lực trước những xúc cảm hồn nhiên của con người là thế. Cơn mưa qua. Trưa quê nhà thật tĩnh. Tiếng ve, tiếng côn trùng réo rắt gần xa. Tạo vật như ngừng im. Bầu trời không có vẻ đẹp của những đám mây trong xanh nhưng lại mang cái tĩnh vắng, yên ả của mờ xám. Cây trong vườn láng nước, xanh mưa. Những đống rơm, rạ ướt sũng, bùng nhùng trong nước. Tiếng gà trưa cất lên làm nao lòng những cảm xúc xa vắng trong nhớ nhung. Tiếng chổi quét sân sàn sạt, long bong nh...

BÂNG QUƠ NGÀY CUỐI NĂM HỌC…

Hình ảnh
Những tiết học cuối cùng của một năm, của một khóa học sinh trôi đi lặng lẽ, nhạt nhòa, không sắc khí. Học sinh lơ đãng, vẩn vơ, chả mấy mặn mà với việc học hành cũng như lưu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của đời học sinh. Có rất ít em có cái quyết tâm cao độ hay say mê học hành nữa. Và cũng chẳng có nhiều em ý thức rằng mình sắp đi qua khoảng thời gian rất đẹp, mà ở đó bạn bè vẫn có thể chơi với nhau cởi mở, vô tư, hồn nhiên nhất; các em cũng không nhận ra cả việc mình đang ở những tiết học cuối cùng của đời học sinh. Sự vô tình và hờ hững đó khiến mình hơi chạnh lòng. Dường như, cuộc sống càng hiện đại, đủ đầy thì sợi dây nối kết tình cảm của con người với nhau, nhất là ở một phạm vi rộng lại ít ỏi, nhạt nhẽo, nếu không muốn nói là không thể. Một thực tế đáng buồn mình thấy là ít lớp có tinh thần đoàn kết đại đồng, hòa hợp với nhau như thuở của mình làm học sinh. Bây giờ lớp học chỉ như một địa điểm các em ngồi cùng nhau, để học lấy những thứ các em muốn và cần. Còn quan ...

Tháng Tư…, mưa…, kỷ niệm…, hoang mang…

Hình ảnh
        Thế là cơn mưa đầu hè đích thực đã về, dù không là cơn mưa rào ào ạt trên mái phố như mong đợi. Cơn mưa hạ trong đêm tĩnh cứ rơi từng giọt, từng giọt như những tiếng đàn hay như những giọt tình lăn dài sau bao tháng năm ngủ kỹ. Những giọt kỷ cứ lăn chảy theo mưa lăn chảy trên mái tôn, theo những dòng nước mắt trượt lăn trên má. Ta cố níu giữ mua, níu giữ chút hương yêu ngày cũ nhưng tất cả đã quá xa. Ta trượt ngã như giẫm lên rong rêu, lên một lớp bùn nhầy của thời gian vô tận cách xa. Cơn mưa đêm nay chồng chất, xóa nhòa cơn mưa của ngày cũ. Vòng tay buông ra những võ vàng bởi sự trống trải đang ôm trọn không gian.           Bước chân vội vã tránh cơn mưa bất ngờ đầu hạ. Ngõ nhỏ đêm sâu hun hút. Một mình lạc lõng trong đơn côi, trong mưa rắc nhẹ nhàng. Chợt thấy lạnh ở trong lòng. Chợt rùng mình vì những mất mát. Mưa giăng hay nhạc sầu cất tiếng? Tình lại gọi tình nhưng tình đâu còn nữa. Tình xưa giờ qu...

Khu vườn nắng

Hình ảnh
         Thế là cả tuần mưa dầm, ẩm lạnh, ướt át đã qua đi. Hôm nay, ta đón những giọt nắng vàng khươm, tươi tắn, giòn tan quen thuộc của thu. Chút nắng mang theo hơi may khô giòn óng ả khiến vạn vật như bừng sáng, chiếu tỏa rạng ngời. Ánh nắng mới làm bừng lên cảnh vật và lòng người một cảm xúc vui tươi, thanh nhẹ. Màu nắng thủy tinh trong veo, hoàng kim tỏa xuống khu vườn, nhuộm đầy một màu ánh sáng, rực lên sắc vàng mên mang. Khu vườn nắng được tắm gội sau cơn mưa, được dát vàng những sắc màu, những ánh sáng tươi mới, trinh nguyên. Bất ngờ, cả khu vườn trở nên lộng lẫy, đẹp huyền ảo trong sự bình dị, thân thuộc vốn có của nó.           Những tia nắng sớm mai dần xua tàn màn sương thu mỏng, chiếu tỏa lung linh trên những tàu lá đẫm sương của cây cối vườn tược. Nắng sớm tinh khôi, ấm áp khiến bức tường rêu phong xanh một sắc óng ả. Bức tường ấy đã bao lần mưa nắng, bao nước phủ thời gian đểm xuyết trên đó. Rêu ...

Tôi đã đến với nhạc Trịnh như một định mệnh

Hình ảnh
          Từ thuở 12, 13 tuổi, xung quanh nhà tôi, ai ai cũng mở những băng cát xét, băng video nhạc vàng, tôi lại không thể nghe được những ca khúc ấy. Rồi bỗng một hôm, ai đó bỗng mở một cái băng của “Thúy Nga Paris By Night”, giọng hát Khánh Ly vang vọng những ca từ làm lòng tôi xao xuyến, rung động sâu xa:                              “Bao nhiêu năm làm kiếp con người Chợt một chiều tóc trắng như vôi…”           Tâm hồn một đứa trẻ 12, 13 tuổi đâu có hiểu được những triết lý sâu xa của luân hồi, của vô thường, của cái kiếp – người – cát bụi. Nhưng giai điệu cùng lời hát ma mị của Khánh Ly đã mê hoặc tôi, mê hoặc bằng một nỗi buồn thấm thía, bằng một cảm giác xa vắng, bằng một sự diết dóng đến khắc khoải mà tôi không biết gọi tên là gì. Tôi đến với nhạc Trịnh như th...