Bài đăng

“Hồn Trương Ba, da hàng thịt” và những thể nghiệm mới của nhà hát kịch Tuổi trẻ

Hình ảnh
“Hồn Trương Ba, da hàng thịt” là một trong những tác phẩm xuất sắc của nhà viết kịch Lưu Quang Vũ. Đã nhiều lần xem vở kịch này, bản thân cũng đã đọc hết kịch bản gốc nhưng buổi diễn vừa qua của nhà hát Tuổi trẻ đã để lại trong lòng mình nhiều ấn tượng. Bởi nhà hát tuổi trẻ đã có nhiều nỗ lực làm mới một vở kịch kinh điển quen thuộc bằng một thứ ngôn ngữ khác đan xen với ngôn ngữ kịch truyền thống – ngôn ngữ hình thể.           Đây không phải là vở diễn kịch hình thể đầu tiên của nhà hát Tuổi trẻ. Bản thân  vở “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” cũng không phải hoàn toàn dùng ngôn ngữ hình thể để thể hiện. Song cái độc đáo, sự tìm tòi ở đâu là sự kết hợp ngôn ngữ hình thể với ngôn ngữ thoại của kịch truyền thống, giữa vũ đạo với âm nhạc, giữa sân khấu với nghệ thuật sắp đặt và nghe nhìn. Những kết hợp mới mẻ ấy tạo ra nhiều ấn tượng và những cảm xúc, suy tư mới từ một tác phẩm quen thuộc.        ...

Vu Lan viết cho mẹ

Hình ảnh
                      Tôi năm nay đã 29 tuổi tính theo tuổi hồ sơ và đã là 30 tính theo tuổi của dân gian, cách tính mà mẹ hay nói tuổi của tôi. Ở cái tuổi ấy, không thể nói là đã trưởng thành nhưng cũng không phải trẻ quá nữa. Nhìn lại thời gian đã qua, tự thấy mình hạnh phúc, hạnh phúc vì được sinh ra ở gia đình của mình, hạnh phúc vì có một người mẹ như thế - người mẹ đã ảnh hưởng đến tôi nhiều hơn tất cả những người khác. Nhưng trong khoảng thời gian sống vừa qua – khoảng thời gian mà tôi nhận thức được về cuộc sống và con người – tôi vẫn chưa làm gì được nhiều cho mẹ, vẫn chưa làm cho mẹ hết lo lắng cho mình và cho gia đình.           Mẹ, trong cảm xúc của tôi - cái cảm xúc không hề sến súa hay văn chương gì – luôn luôn là người gắn với bao lo âu, nhọc nhằn. Cái thời trẻ của mẹ luôn đọng lại trong tôi hình ảnh của gưởng mặt đỏ nựng, vai áo đẫ mồ hồi, và lúc nào cũng xắn quần, ...

Thu đã về cùng bao thương nhớ!

Hình ảnh
            Nắng vàng. Nắng giòn tan mang theo một chút hanh hao mùa. Lá xanh nhưng bớt đậm. Cái sắc xanh phồn thực của ngày hè nay đã thay bắt chút héo hon và phai tàn. Hoa mướp vàng. Vẫn vàng nhưng những bôn hoa như nhỏ hơn, không còn mọng mòi cái màu hoàng kim. Sen cuối hạ dù chưa tàn tạ nhưng thưa thớt, Hoa ít. Hồng đậm sắc tàn phai. Hương sực nức một mùi mong manh. Lá vàng. Một chút rơi trong đám màu lục bát ngát. Một chút sương sáng giăng mùng đem lại vài nét se sắt đặc trưng. Thu đã về! Thu đã sang một cách dịu dàng, êm ái nhất. Thu vàng. Thu quyến rũ. Thu xanh. Thu lạnh. Thu sương. Nhưng trước hết trong lòng tôi là thu thương nhớ. Một cái gì hư ảo, mong manh, thảnh mảnh của miền ký ức, của kỷ niện hiện về. Nó là màn sương của tâm tình quyện trong màn sương thu đang giăng đầu ngõ.           Một sáng thu. Thức dậy. Lòng lạnh. Trống vắng. Ta thấy mình hư hao. Ta thấy mình thiếu đi một cái gì, thiếu mộ...

TÔI ĐI NGHE NHẠC CỦA “NGƯỜI HÀ NỘI”

Hình ảnh
                                Con ngõ nhỏ, tối tăm lại đưa tôi trở về căn gác nhỏ. Bước chân về ngõ phố thiếu anh đèn mà lòng náo nức những âm vang từ những giai điệu quen thuộc, đầy xúc động:           “Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội           Nhớ đến một người, để nhớ mọi người”           Có thể nói, đêm nhạc hôm nay – In The Spotlight “Người Hà Nội” đã để lại những ấn tượng và những cảm xúc mạnh mẽ trong lòng tôi, dù tôi chẳng phải là người Hà Nội. Bởi tôi nhận thấy những cảm xúc thực, những sự thăng hoa trong nghệ thuật, những tâm tình trao gửi trong mỗi lời hát của ca sĩ.           Không hiểu vì duyên nợ gì mà tôi một đứa rất “nhà quê” lại có tình cảm và gắn bó với đất Hà Thành như thế? Ngẫm một lúc những ...

Người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm

Hình ảnh
                   Mỗi khi nghe ca khúc Trịnh Công Sơn tôi luôn bị ám ảnh về thân phận con người, về sự tồn tại cô đơn và hư vô của họ. Những ca từ mà tôi trích dẫn làm nhan đề bài viết thỉnh thoảng lại vang lên trong tâm tưởng tôi bởi một nỗi trống vắng đến rợn ngợp của nó. Giống như nhan đề của ca khúc – “Ru ta ngậm ngùi” – tôi cảm giác đó chính là định mệnh mà thượng đế dành cho con người khi Người tạo ra họ.           Bài hát này cũng giống như nhiều ca khúc khác của Trịnh có ca từ tương đối siêu thực và tác động mạnh đến người nghe bằng kênh hình ảnh. Mở đầu ca khúc là những hình ảnh của đầu xanh tuổi trẻ và tình yêu mà sao nghe cứ se sót, não nề làm sao ấy: “Môi nào hãy còn thơm Cho ta phơi cuộc tình Tóc nào hãy còn xanh Cho ta chút hồn nhiên Tim nào có bình yên Ta rêu rao đời mình Xin người hãy gọi tên”           Một...

“Ướt mi ” - những giọt nước mắt, những giọt mưa ngâu, những giọt buồn tái tê

Hình ảnh
                               Đêm. Đêm sâu thăm thẳm. Tiếng mưa ngâu rả rích, lê thê trên mái hiên nhà rơi nhè nhẹ xuống sân đưa tâm hồn tôi lắng lại, đắm đuối trong giai điệu buồn, chậm, lê thê, não nề của a khúc “Ướt mi”. Từng giọt nhạc cứ chầm chậm buông, lời ca sĩ nhẩn nha những điệu sầu như bao giọt nước mắt, bao giọt mưa, bao giọt buồn cùng rơi xuống thành bể… nước mắt buồn triền miên. Lời ca cứ rơi thấm vào lòng ta như bao giọt mưa ngâu không dứt, bao nỗi buồn không tan trong những giọt nước mắt trong sáng của bờ mi em ngây thơ.           “Ướt mi” là ca khúc được in đầu tiên của Trịnh Công Sơn, sáng tác năm 1958, công bố năm 1959. Bài hát nói về những giọt nước mắt thuần khiết của một cô ca sĩ mới 16 tuổi đêm đêm đi hát ở phòng trà Văn Cảnh – Sài Gòn để nuôi mẹ bị bệnh lao nặng. Đêm nào hát bài “Giọt mưa thu” của Đặng Thế Phong cô cũng khóc. Có lẽ ...

Phượng vĩ cuối mùa

Hình ảnh
         Hạ đang dần đi đến những ngày cuối cùng của mùa. Nắng mỗi ngày một gay gắt. Chang chang. Oi nồng. Khô và ngột ngạt. Một mùa hè nữa sắp qua mà mình thì hầu như chưa biết đến một ngày nghỉ hè. Ai cũng bảo làm giáo viên nhà, được nghỉ hẳn mấy tháng hè nhưng mình thì thấy ngược lại. Hè với mình chỉ là những ngày đi dạy trong cái nắng nóng rát bỏng mà thôi. Trò mệt và lo lắng, thầy cũng cố gồng hết sức để trang bị cho trò những tri thức cuối cùng để bước vào những kỳ thi mang tính chất quyết định. Đó là chưa kể đến nào là coi thi, chấm thi, đi công tác, v.v… Mỗi ngày hè đến trường, đến lớp lòng lại thấy trĩu nặng vì sự chia ly, vì những xa cách, vì một cái gì như là nuối tiếc thời gian trôi đi. Ngoảnh lại thấy mình đã luống tuổi, đang dần hư hao mất rồi.           Nắng hè oi nồng, gắt gay vẫn đổ trên nền sân trường bỏng rát. Nhìn lên mấy cây phượng vĩ hốt nhiên bất ngờ, thảng thốt. Mới ngày nào cháy trời ...