Bài đăng

Vì em đã mang lời khấn nhỏ…

Hình ảnh
                      Ngày 1 tháng 4. Mệt mỏi. Rã rời. Chán nản. Buồn nẫu lòng. Bao nhiêu muộn phiền, tiếc nuối đổ ập lên ngày hôm nay. Ta có cảm giác như kiệt quệ sức lực. Thân thể như sắp tan biến, vỡ vụn trong bao nhiêu áp lực. Nằm nghe nhạc trong miên man sầu nhớ, thảng thốt, ta nhận ra đời đang xanh rêu. Ta cảm nghiệm thấy tình bay như gió thoảng hư vô. Mọi thứ cứ trượt trôi, chảy hoài, ào ào đổ xuống như thác lũ. Giấc mơ đêm chập chờn mơ tình đưa ta trải nghiệm cảm giác đời đổ thác, cuốn phăng mọi thứ theo lẽ vô thường. Những giai điệu của bài ca “Đêm thấy ta là thác đổ” vọng về, ngân nga diết dóng như một niềm mơ khắc khoải cùng bao ám ảnh đời, ám ảnh tình day dứt: … Vì em đã mang lời khấn nhỏ Bỏ tôi đứng bên đời kia           Những lời ca huyền hoặc, đầy chất thơ dẫn dụ người nghe nhạc vào một thế giới nghệ thuật mang sắc điệu riêng của “Đêm thấy ta là thác đổ”....

“Một cõi đi về” - hành trình bất tận một cõi của kiếp người

Hình ảnh
                    Đêm đông lạnh buốt. Căn phòng như rộng ra, trống trải hơn. Bốn bức tường tưởng như trắng tinh bao vây ta từ tiền kiếp. Lòng hoang liêu và buồn tênh. Chợt những âm vang của tiếng sacxophon vang lên với những giai điệu quen thuộc. Trong khoảnh khắc lắng lòng, điệu nhạc và điệu hồn ta hòa làm một khiến tim ta run rẩy. Dường như người ra run lên vì xúc động, cũng vì đốn ngộ. Ta nhẩm theo điệu nhạc một câu hát quen thuộc “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi…” mà thấy thấm thía một cảm giác có gì sắc buốt khía qua lòng. Hóa ra đời ta, hay đời chúng sinh cũng chỉ là một hành trình bất tận của kiếp người đi về một cõi mà không biết khởi đầu, cũng chẳng có kết thúc. Khúc hát “Một cõi đi về” của Trịnh Công Sơn đã tự thấm vào hồn ta như chính hồn ta thức nhận bản chất của đời sống vô thường.           Có thể nói “Một cõi đi về” là một bài hát tương đối lạ. Ca từ của nó cũng kh...

Bơ vơ chiều hội Lim

Hình ảnh
        Tôi đến với hội Lim trong một chiều xuân lồng lộng gió đông bắc để tìm về câu hát xưa, tìm về miền quan họ mộng mơ như những lời hát. Có lẽ do quá đông người từ bốn phương tám hướng về trẩy hội nên cảnh sát đã phải cấm đường từ xa nên các phương tiện cơ giới, nhất là ô tô không thể vào sâu bên trong. Nhưng từ xa, tiếng ca vắt vẻo đã len vào trong gió lạnh buốt, làm lòng tôi xốn xang. Dường như tôi đang đến gần với câu hát của người quan họ, với cái không gian và không khí văn hóa bao năm tôi vẫn ao ước một lần được tắm mình trong đó.           Bước trên những con đường vào hội, người đi kẻ về như mắc cửi, tấp nập, náo nhiệt đúng tính chất của một ngày hội. Nhưng tôi thì lại thấy se lòng bùi ngùi vì trước mắt tôi là cái không khí ngày hội hiện đại như mọi lễ hội khác, đã bị biến tướng so với cái không khí cổ truyền vốn có của nó. Con đường vào hội Lim không còn chút dấu vết truyền thống nào, của những quán hà...

“Dấu chân địa đàng” – những dấu chân siêu thực hằn in cõi hư vô

Hình ảnh
          Trong bộn bề của cuộc sống hiện tại, đôi khi ta thèm một khoảng lặng để lắng nghe một giai điệu bài hát trầm lắng, yên tĩnh. Nhưng cái khoảng lặng của ước mơ ấy thật xa vời trong nhịp sống tất bật hiện đại này. Và chợt có một khoảnh khắc nào đó, ta được tịnh tâm và giai điệu kia cất lên khiến ta giật mình phát hiện ra bao suy tư, bao ý nghĩa mới mẻ, sâu xa từ những ca từ, giai điệu quen thuộc. Đó là cái cảm giác được đánh thức, được bừng ngộ của cảm xúc, của tâm linh. Tôi đã đã có một khoảnh khắc gặp lòng mình như thế khi nghe thí sinh Nguyễn Thị Minh Chuyên hát “Dấu chân địa đàng” của Trịnh Công Sơn trong đêm diễn tuần 5 của “Sao Mai điểm hẹn 2010”.           Khi xướng cái tên Minh Chuyên với ca khúc “Dấu chân địa đàng” của Trịnh là màn kết của đêm diễn – đêm quyết định ai sẽ tiếp tục cuộc chơi, ai sẽ phải từ bỏ cuộc chơi “Sao Mai điểm hẹn 2010”, tôi đã rất băn khoăn xen thêm phần lo lắng. Bởi thực...

Cố nhân xa rồi...

Hình ảnh
        11 giờ 20 phút, rời nhà thầy và tự thầy đưa mình ra bến xe bằng xe máy. Thực sự xúc động bởi tình cảm của người thầy sắp thất thập cổ lai hy dành cho đứa học trò nhỏ, có khi cả đời chịu sống kiếp lỡ làng với việc học hành, với những kỳ vọng của thầy. Và không riêng gì thầy, bao người bạn, cả học trò luôn dành cho mình sự đón tiếp nồng nhiệt, những tình cảm ấm áp nhất mỗi lần mình quay lại nơi này, mỗi lần thẫn thờ tìm về chốn xưa, tìm một chút dư tình của ngày cũ, dư tình của những cố nhân, những kỷ niệm. Những tấm chân tình làm ấm lòng của đứa thích lang bạt như mình trong những ngày cuối năm, trong cái ngày Tết ông Công ông Táo, ngày lẽ ra mình phải ở nhà. Dư tình mãi như những mối tơ vương, dẫn ta vội vã trở về vội vã ra đi, lặng lẽ trong nỗi buồn ngầm ngầm, trong cõi lòng cô đơn vì ít tìm được sự tương hợp, hay đồng điệu nào từ những người/ thứ gần gũi, xung quanh mình.           Chiều nay, một mình ngồi...

Cuối năm xáo xác...

Hình ảnh
        Mấy hôm nay, mẹ và chị phải dậy rất sớm đi chợ. Mà không riêng gì mấy hôm nay, không riêng gì mẹ và chị mình, hàng xóm cũng vợ gánh, chồng xe kĩu kịt đi chợ sớm, để có chỗ, bán rau củ quả hay những thứ nông sản vụ đông. Trong cái giá rét cắt da cắt thịt, bao người vẫn phải hành xác, chường mặt ra giữa chợ hàng/ chợ đời, tất tả lo cho gia đình, lo để có một cái Tết đủ món cổ truyền. Có hôm mình chợt tỉnh vì biết mẹ mở cổng đi, cũng có hôm thì vẫn ngủ li bì. Vài tiếng sau mới trở dậy mà vẫn co ro vì lạnh, vì buốt. Bao năm nay, mẹ, chị và bao người làng mình vẫn hành xác như thế, vẫn tất ta tất tưởi như thế, để có một chút gì cho thế hệ mai này. Và có những hôm đến 12h trưa mẹ, chị mới về, mọi người mới về. Bụng lép kẹp vì chả dám ăn quà. Bởi một lẽ đơn giản rau rẻ, hàng ế, một chút tiền thu về bù lại vốn liếng, bù lại công sức, chi chút, nhặt nhạnh cho có một món lớn hơn, làm cái lớn hơn. Bấm bụng chịu đựng. Rã rời trong mỏi mệt, ngao ngán nhìn công sức ...