Bài đăng

THAY ĐỔI CÁCH RA ĐỀ THI MÔN NGỮ VĂN ĐI VỀ ĐÂU? (tiếp theo và hết)

Hình ảnh
  Mọi đổi mới hiện nay chúng ta thực hiện chỉ thiên về hình thức, hô hào kiểu phong trào mà không có sự quản lý trong thực hiện. Do đó, đổi mới không tạo ra sự chuyển biến về chất. Như trên đã đề cập, chúng ta không quản lý đầu ra, chúng ta vì thành tích ảo, chúng ta chỉ thích hình thức màu mè, những kiểu khua chiêng gõ trống rình rang mà ít để tâm đến cái cốt lõi. 3. Đổi mới môn Ngữ văn nói riêng và đổi mới giáo dục nói chung chỉ là hớt ngọn, chưa đi vào gốc rễ, căn cốt của vấn đề. Khi nói đến đổi mới, chúng ta luôn miệng và thực tế đã thực hành đổi mới chương trình sách giáo khoa, rồi phương pháp dạy học, sau đó là kiểm tra đánh giá. Ngay việc đổi mới thi cử, mà cụ thể ở đây là thay đổi cấu trúc đề thi môn Ngữ văn chúng ta cũng nặng về hình thức. Đánh giá học sinh hầu như chúng ta vẫn chỉ đánh giá bằng những con điểm, qua một kỳ thi, đôi khi đầy may rủi. Chúng ta cứ nói rằng đánh giá năng lực của học sinh nhưng qua một bài thi, chỉ kiểm tra qua hai kỹ năng đọc – hi...

THAY ĐỔI CÁCH RA ĐỀ THI MÔN NGỮ VĂN ĐI VỀ ĐÂU?

Hình ảnh
        Quyết định thay đổi cấu trúc đề thi môn Ngữ văn trong kỳ thi tốt nghiệp THPT khiến dư luận nóng lên từng ngày. Rất nhiều băn khoăn, khúc mắc, có cả niềm tin và những hoài nghi từ quyết định này. Những người trong cuộc, bao gồn học sinh, giáo viên và cả phụ huynh nơm nớp lo lắng, thậm chí cả hoang mang. Là một giáo viên trực tiếp đứng lớp suốt 8 năm qua, cũng là những năm gắn bó với học sinh lớp 12, với thi cử từ chương trình cũ đến chương trình đổi mới hiện nay, và còn những chương trình đổi mới tiếp sau, tôi nhận thấy một số vấn đề: 1.      Sự thay đổi vội vàng gây tâm lý hoang mang rộng rãi Trong những kỳ thi trước, những lần đổi mới trước, mọi thứ đều được chuẩn bị kỹ càng, thông báo trước hàng năm, thậm chí cả một khóa học để những người làm giáo dục và học sinh chuẩn bị tâm lý, thay đổi phương pháp học, trang bị kiến thức, kỹ năng, đáp ứng yêu cầu, mục tiêu giáo dục. Nhưng lần này thì khác, quyết định th...

Xin mặt trời ngủ yên

Hình ảnh
Một ngày ngày đã qua Ôi một ngày ngày chóng qua             Những lời ca đầu tiên của “Xin mặt trời ngủ yên” dẫn dụ người nghe vào thế giới của một cái tôi tự thấm mất mát, bằng con mắt đong đếm từng ngày qua đi, cuốn phăng tất cả (không còn gì) trong âm thầm tiếc nuối. Cái tôi ấy đang từ từ kể một câu chuyện tự thuật bằng những lời thật chậm, thật buồn và day dứt trên nền nhạc blue về sự nhỏ bé của phận người trước thời gian vô lượng. Ta như thấy một con người cô đơn, ngồi trong ngày võ vàng khói thuốc, nhìn mặt trời mọc rồi lặn, nhìn những tang thương của đất đai lở lói, những cánh đồng hoang vu, nhà cửa cháy rụi, xác người ngổn ngang... Từ góc tối căn phòng đìu hiu, tiếng nhạc vút lên những xót xa, nghẹn ngào: Một chiều một ngày âm thầm đã Đã trôi đi không còn gì Ôi chinh chiến đã mang đi bạn bè Ngựa hồng đã mỏi vó chết trên đồi quê hương             Nhữn...

Vì em đã mang lời khấn nhỏ…

Hình ảnh
                      Ngày 1 tháng 4. Mệt mỏi. Rã rời. Chán nản. Buồn nẫu lòng. Bao nhiêu muộn phiền, tiếc nuối đổ ập lên ngày hôm nay. Ta có cảm giác như kiệt quệ sức lực. Thân thể như sắp tan biến, vỡ vụn trong bao nhiêu áp lực. Nằm nghe nhạc trong miên man sầu nhớ, thảng thốt, ta nhận ra đời đang xanh rêu. Ta cảm nghiệm thấy tình bay như gió thoảng hư vô. Mọi thứ cứ trượt trôi, chảy hoài, ào ào đổ xuống như thác lũ. Giấc mơ đêm chập chờn mơ tình đưa ta trải nghiệm cảm giác đời đổ thác, cuốn phăng mọi thứ theo lẽ vô thường. Những giai điệu của bài ca “Đêm thấy ta là thác đổ” vọng về, ngân nga diết dóng như một niềm mơ khắc khoải cùng bao ám ảnh đời, ám ảnh tình day dứt: … Vì em đã mang lời khấn nhỏ Bỏ tôi đứng bên đời kia           Những lời ca huyền hoặc, đầy chất thơ dẫn dụ người nghe nhạc vào một thế giới nghệ thuật mang sắc điệu riêng của “Đêm thấy ta là thác đổ”....

“Một cõi đi về” - hành trình bất tận một cõi của kiếp người

Hình ảnh
                    Đêm đông lạnh buốt. Căn phòng như rộng ra, trống trải hơn. Bốn bức tường tưởng như trắng tinh bao vây ta từ tiền kiếp. Lòng hoang liêu và buồn tênh. Chợt những âm vang của tiếng sacxophon vang lên với những giai điệu quen thuộc. Trong khoảnh khắc lắng lòng, điệu nhạc và điệu hồn ta hòa làm một khiến tim ta run rẩy. Dường như người ra run lên vì xúc động, cũng vì đốn ngộ. Ta nhẩm theo điệu nhạc một câu hát quen thuộc “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi…” mà thấy thấm thía một cảm giác có gì sắc buốt khía qua lòng. Hóa ra đời ta, hay đời chúng sinh cũng chỉ là một hành trình bất tận của kiếp người đi về một cõi mà không biết khởi đầu, cũng chẳng có kết thúc. Khúc hát “Một cõi đi về” của Trịnh Công Sơn đã tự thấm vào hồn ta như chính hồn ta thức nhận bản chất của đời sống vô thường.           Có thể nói “Một cõi đi về” là một bài hát tương đối lạ. Ca từ của nó cũng kh...

Bơ vơ chiều hội Lim

Hình ảnh
        Tôi đến với hội Lim trong một chiều xuân lồng lộng gió đông bắc để tìm về câu hát xưa, tìm về miền quan họ mộng mơ như những lời hát. Có lẽ do quá đông người từ bốn phương tám hướng về trẩy hội nên cảnh sát đã phải cấm đường từ xa nên các phương tiện cơ giới, nhất là ô tô không thể vào sâu bên trong. Nhưng từ xa, tiếng ca vắt vẻo đã len vào trong gió lạnh buốt, làm lòng tôi xốn xang. Dường như tôi đang đến gần với câu hát của người quan họ, với cái không gian và không khí văn hóa bao năm tôi vẫn ao ước một lần được tắm mình trong đó.           Bước trên những con đường vào hội, người đi kẻ về như mắc cửi, tấp nập, náo nhiệt đúng tính chất của một ngày hội. Nhưng tôi thì lại thấy se lòng bùi ngùi vì trước mắt tôi là cái không khí ngày hội hiện đại như mọi lễ hội khác, đã bị biến tướng so với cái không khí cổ truyền vốn có của nó. Con đường vào hội Lim không còn chút dấu vết truyền thống nào, của những quán hà...