Bài đăng

BẢN NGƯỜI HÀ NHÌ Ở Y TÝ – CUỘC SỐNG THANH BÌNH MUÔN THUỞ

Hình ảnh
Từ trước cuộc khởi hành, cái tên Y Tý đã thôi thúc, tạo nên sức hấp dẫn lớn đối với chúng tôi. Nơi đây không chỉ có biển mây mà còn có những nét đẹp khác, đặc biệt là hình ảnh những thôn bản của người dân tộc Hà Nhì đẹp lung linh trên ảnh với những ngôi nhà trình tường san sát hình vuông, tròn tựa như những cây nấm mọc giữa ngọn đồi bát ngát. Bức ảnh ngôi nhà giữa ngọn đồi với mái ranh mọc cỏ xanh, hai đứa trẻ dân tộc đứng ở cửa và bức tường vôi trắng làm tôi xao xuyến, chỉ muốn nhanh chân đến nơi ngay. Những bức tường đất màu nâu đỏ, vàng nâu hay trắng ngà để lại ấn tượng mạnh trong tôi về một nơi còn giữ được khá nhiều nếp sống, nét sinh hoạt nguyên sơ, truyền thống của dân tộc mình, ít nhất là theo suy đoán của tôi. Một lần nữa, tôi lại muốn được sống trong lòng bản làng ở nơi biên cương xa xôi, được cùng ăn cùng ở, dù chỉ là lướt qua trên con đường lữ hành, nhưng cũng cho tôi cảm được phần nào đó cuộc sống thực, tâm hồn của đồng bào dân tộc Hà Nhì. Đ...

HÀNH TRÌNH LÀO CAI – Y TÝ: NHỮNG CỘT MỐC TRÊN ĐƯỜNG BIÊN GIỚI

Hình ảnh
          Khi lên kế hoạch cho chuyến đi, bản thân tôi chỉ mong muốn có một khám phá mới, tới một vùng đất mới, còn nguyên sơ, ít người tới bởi Sapa trong dịp nghỉ lễ quá đông, Sapa đã quá phổ biến và quen thuộc, mà việc leo Phanxipang thì nhóm bạn đồng hành cùng tôi không thể do không có sự chuẩn bị. Tham khảo ý kiến từ những người bạn ở bản địa, từ dân phượt đã đi và do chính cái lịch trình tiện lợi, chúng tôi quyết định đến Y Tý theo lộ trình: Lào Cai ---> Bát Xát (11km) ---> Trình Tường (26km) ---> Lũng Pô (19km) ---> A Mú Sung (7km) ---> A Lù (7km) ---> Ngải Thầu (5km) ---> Y Tý (7km).           Trước chuyến đi, dù tìm hiểu khá kỹ và dặn mọi người chuẩn bị chứng minh nhân dân đem đi nhưng cái chi tiết Y Tý là vùng biên giới không phải là ấn tượng đậm đà gì. Y Tý hấp dẫn tôi trước hết đó là xứ mây mù. Chuyến đi Tà Xùa không thể săn được mây khiến tôi nhen lên một...

SA PA VÀ GIẤC MƠ VỀ MỘT VẺ ĐẸP NGUYÊN SƠ, BẢN SẮC THUẦN HẬU

Hình ảnh
           Trước khi tới Sapa, gọi điện cho chị chị bảo là “cứ lên đi em, Sapa đẹp lắm, em sẽ có nhiều góc chụp ảnh tuyệt vời và ngay cả những cây hoa dại ven đường Sapa cũng mang một nét đẹp riêng. Nhưng em lên dịp nghỉ lễ này thì đông lắm, không cảm nhận được cái đẹp lặng lẽ, yên bình, thanh tĩnh của Sapa”. Dẫu gặp quá nhiều trắc trở, các phương án đi liên tục bị thay đổi nhưng chúng tôi vẫn háo hức, bởi chính cái tên Sapa tự nó mang một sức hút riêng của vẻ đẹp thiên nhiên, văn hóa, phong tục. Chỉ cái tên này thôi cũng đủ thôi thúc chúng tôi xách ba lô lên và đi, để được đến một vùng đất lạ, tìm kiếm một cảm xúc, cảm giác khác, thỏa mãn khao khát xê dịch.            Sau 6 tiếng đi xe giường nằm, chúng tôi bắt đầu tới địa phận huyện Sapa. Qua khuôn cửa kính xe, tôi phát thốt lên thành lời trước vẻ đẹp của thiên nhiên nơi đây và đánh thức bạn đồng hành dậy. Dãy Hoàng Liên sừng sững với những vạt rừng x...

NHỮNG ĐỨA TRẺ BÁN HÀNG Ở RONG SA PA

Hình ảnh
         Tối đầu tiên ở Sa Pa , sau khi thăm nhà thờ, chúng tôi thấy một người đàn ông đang hỏi một cậu bé người dân tộc điều gì đó. Đến gần, nhìn hình ảnh một cậu bé có đôi mắt trong veo, ngồi chơ vơ giữa một khu mua bán đông đúc, địu đứa em nhỏ xíu sau lưng bán mấy thứ đồ lặt vặt làm tôi nao lòng xót thương. Tối Sa Pa lạnh dần, mưa lất phất càng làm người ta cảm thấy tái tê cho những thân phận chường mặt ra phơi phang trong cuộc mưu sinh giữa dòng người ùn ùn mà lạnh lẽo vô tình. Hình ảnh đứa bé 8, 9 tuổi và em nhỏ vài tháng tuổi sau lưng nó như một đối nghịch giữa một thị trấn du lịch tươi đẹp, sầm uất, khiến cho bất cứ ai cũng  chạnh lòng, ngậm ngùi.           Nhưng những nhận định và cảm xúc ban đầu của tôi đã bị lộn nhào, vụn vỡ khi chúng tôi ở lại lâu hơn, đi nhiều hơn khắp các nẻo đường Sapa. Cái thấy hôm trước với cái thấy hôm sau là cả một đối nghịch nghiệt ngã. Hóa ra đứa trẻ ngồi địu em bơ vơ ...

Bản Mông không còn bài ca trên đỉnh núi

Hình ảnh
                    Chúng tôi đến bản Mông hoàn toàn do một sự tình cờ và may mắn. Hai anhh em, những kẻ lữ hành bơ vơ không biết tìm đâu chốn ngủ khi chiều đã đang buông. Tình cảnh của chúng tôi quả tình là tiến thoái lưỡng nan vì đang ở chót vót trên núi cao, quay lại thị trấn Bắc Yên mất 15km đường đèo núi rồi sáng mai lại quay lên tìm mây cũng mất đúng quãng đường ấy, mất quá nhiều thời gian cho những cung đường gian truân không cần thiết: còn ở lại thì “đêm nay anh em ta ngủ đâu?”. Hihi. Những kẻ liều lĩnh vẫn cứ quyết định không hạ sơn mà ở trên ngắm mây trời, thưởng thức cái nắng chiều chênh chao trên đỉnh ngút ngàn của Tà Xùa đã. Chuyện ngủ sẽ tính sau, cùng lắm là đánh liều vào cái trường học nội trú cũng không xa đó lắm, vừa mới đi qua xin tá túc.            Đang mải mốt chụp ảnh giữa con đường mòn chênh vênh đỉnh núi thì bạn đồng hành gọi lại và tôi ...