Bài đăng

TRÊN ĐỈNH CÔ ĐƠN

Hình ảnh
                Hơn ba tháng sau chuyến đi Indonesia, ngồi nghe nhạc khuya, tôi vẫn không thể nào quên cảm giác đang ngồi tưạ lưng vào cái bao lơn, thu mình thật nhỏ để không vướng đường đi người khác, đằng sau cột khói trắng xóa, cao vút, mùi lưu huỳnh nồng nặc, âm thanh sôi réo ùng ục của núi lửa, nhìn dòng người lướt qua, lại, check in trước mặt mình. Âm thanh sôi réo của núi lửa hay sự sôi réo của cõi lòng trống trải đến hoang mang đợi chờ một bàn tay dắt mình qua mấy bước, chiến thắng nỗi sợ độ cao của bản thân. Đứng lên, tựa vào bao lơn chụp ảnh miệng núi lửa, cố hít thật sâu để tự mình bước tiếp, có thể đi được một khoảng xa hơn chỗ có cái bao lơn kia, nhưng bất lực. Cứ bước mấy bước chân lại run, mặt xây xẩm và thấy hoang mang, chông chênh. Nó là cảm giác thường trực khi mình phải bước trên những con đường cao, hẹp, không có bất cứ một điểm tựa chắc chắn nào giống như cảm giác lần đầu tiên mình đi máy bay, không hề bị sốc do thay đổi...

TÔI ĐI THI ĐẠI HỌC

Hình ảnh
Gửi các sĩ tử của tôi – Ers 98!             Hôm nay là ngày đầu tiên thi THPT Quốc gia vừa để xét tốt nghiệp vừa để xét vào các trường đại học, cao đẳng. Rất nhiều học sinh của mình đi thi và mới hết ngày đầu, các em lên facebook than thở, kêu ca, buồn bã. Trong khi đó, các em vẫn còn hai môn nữa phải thi, và bạn nào thi lại cũng còn một môn cuối cùng nữa. Vì tâm trạng các em như vậy, xin kể lại kỷ niệm hồi mình đi thi đại học.             Năm 2002, mình đi thi đại học cũng là năm đầu tiên thi ba chung, bỏ chế độ thi riêng cho các trường. Hồi đó, mình là học sinh quê, huyện lẻ, trường cũng chưa có được chất lượng tốt, nhiều thầy cô giỏi và điều kiện học tập như bây giờ. Mình có đi học ôn nhưng chỉ là các thầy làng dạy, không đi luyện thầy, cô nổi tiếng nào. Thi tốt nghiệp xong, gia đình bình thường nên cũng không đi xuống lò luyện, trong khi đó các bạn của mình thì 90% ...

“Tuổi đá buồn” và nỗi buồn mang nặng tuổi đá…

Hình ảnh
Mến tặng hoacaibuon69! “ Trời còn làm mưa mưa rơi mênh mang Từng ngón tay buồn em mang em mang Đi về giáo đường Ngày chủ nhật buồn còn ai còn ai Đóa hoa hồng cài lên tóc mây Ôi đường phố dài Lời ru miệt mài ngàn năm ngàn năm Ru em nồng nàn Ru em nồng nàn”             Trong ca khúc “Diễm xưa”, Trịnh đã viết “Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”. Sỏi đá cũng cần có nhau và con người càng cần có nhau trong một tình yêu trọn vẹn. Cả cuộc đời của người nhạc sĩ tài hoa được sinh ra dường như để viết những bản tình ca bất tận, để theo đến cùng một tôn giáo – tôn giáo tình yêu. Và những ca từ đầu tiên của bài hát “Tuổi đá buồn” trên đây chính là một minh chứng cho tín ngưỡng và tôn giáo tình yêu mà suốt đời Trịnh Công Sơn theo đuổi.           Mình đã nghe ca khúc này từ rất lâu, rất lâu rồi và luôn đóng đinh nó cùng giọng hát Khánh Ly, kể cả ở hiện tại, khi đã trải qua hơn 10 ...

THUỞ ẤY HOA VÀNG…

Hình ảnh
Lời bài hát nhẹ nhàng, giai điệu tha thiết, khoan thai, đem đến cảm giác êm ái, thanh thản nhưng sao tôi lại cứ bị ám ảnh: Em đến nơi này vui buồn đi nhé Đời sẽ trôi xuôi qua ghềnh qua suối Một vế thương thôi riêng cho một người Lần đầu nghe ca khúc này là từ những clip chiếu trên ti vi. Hồi đó tôi mới 12, 13 tuổi gì đó, đâu đã biết yêu, càng không hiểu cái sự mong manh, dễ tàn phai của tình yêu, của nỗi nhớ, đâu biết được cái khắc khoải, hằn sâu của một vết thương riêng cho một người, sau những hẹn hò, những đến và đi. Có lẽ những hình ảnh trong clip bản ca sĩ Hồng Hạnh vẫn đọng lại trong tôi cùng như dư ba của giai điệu: vòng hoa vàng trôi lênh đênh trên dòng nước, ngôi nhà thở đổ hoang phế trên đồi, cô gái mặc áo dài trắng nhỏ xíu đi giữa cồn cát mênh mông… Chừng ấy hình ảnh, chừng ấy ca từ vẫn cùng tôi đi qua bao cuộc tình cùng xiết bao nhớ nhung, xót tiếc ngậm ngùi. Không hiểu sao, tôi luôn có cảm giác mọi thứ bồng bềnh, trượt trôi, đều bay đi, tan biến...

Truyện trên đường: NGƯỜI PHỤ NỮ Ở DỐC A MÚ SUNG

Hình ảnh
(Một góc căn bếp nhà chị Huyền ) Chúng tôi đến dốc A Mú Sung – Bát Xát – Lào Cai lúc gần 7 giờ tối ngày mồng 5 Tết. Điểm này nếu nhìn trên bản đồ giống như đỉnh của tam giác trên đường đi từ thành phố Lào Cai qua thị trấn Bát Xát, Trình Tường, Lũng Pô rồi đến A Mú Sung, qua A Lù, Ngải Thầu vào Y Tý. Dù đã đi Y Tý và qua cung đường này hai lần (gồm đi và về) tôi vẫn bất ngờ vì gió đèo biên giới. Những cơn gió ào ạt, gầm rú, tát thẳng vào người và xe. Có lúc tôi cảm thấy dường như chiếc xe chao đảo và bạn xế hơi run một chút. Chúng tôi đi trong bóng tối và im lặng vì tôi biết bạn đang xế cũng lo lắng không kém gì tôi. Những cơn gió ngăn ngắt, heo hút như cắt như cứa vào lòng người, khiến kẻ lữ hành thêm chênh chao, hoang mang nơi đại ngàn xa thẳm rừng già biên cương. Cảm giác ấy khiến tôi nghĩ tới mấy chục năm, thậm chí mấy trăm năm trước, những người đi đến đây, giữ gìn miền biên ải sẽ phải đối mặt với những gì? Tâm trạng họ ra sao? Và cũng đến lúc ấy tôi mới hiểu hơn những vần t...

CHỊ TÔI

Hình ảnh
Hôm nay đi ăn cưới cô cháu họ, tôi cố tình trốn tránh những cuộc rượu, chè chén, giao lưu, ngồi một chỗ, ở xa trung tâm rạp cùng các chị. Những người chị của tôi, cả chị ruột và chị họ gắn bó từ thuở tôi lên năm lên bẩy. Những ngày thơ bé là hồi các chị con gái đương thì, xinh đẹp, hồn nhiên. Những câu chuyện tình của các chị cũng theo tôi suốt những năm tháng đó.  Khoảng thời gian gắn bó cả trong công việc, trong cuộc sống, trong tình cảm và những sự quan tâm dành cho một cậu em út chẳng được là bao. Các chị đi lấy chồng, đa số gần, cũng có người xa. Tôi lớn lên đi học, đi làm. Ai cũng bị cuốn theo vòng xoay của cuộc sống, của những nỗi lo cơm áo, gia đình, chồng con, công việc, học hành. Dù phần lớn ở cách chỉ là làng trên xóm dưới nhưng chẳng mấy khi ngồi cùng tất cả các chị, những người đã có một thời tập trung ăn vặt, khâu nón, hát hỏng, buôn chuyện. Hôm nay, bất ngờ là hầu như tôi lại ngồi cùng, trò chuyện với tất cả. Nhìn các chị mới thấy sự nghiệt ngã của thời gi...