Bài đăng

“ÔNG ĐỒ” CỦA VŨ ĐÌNH LIÊN – NỖI HOÀI NHỚ BI AI VỀ "MUÔN NĂM CŨ"

Hình ảnh
  Thế là mấy ngày Tết đã qua trong chút ít cảm xúc khuấy loãng của mình. Bắt đầu giai đoạn “lão hóa” mất rồi và không rung động mạnh mẽ, mãnh liệt đặc biệt với bất cứ điều gì nữa. Không tìm đâu trái tim phập phồng để giao cảm nữa. Tiễn Tết, đón việc cứ như một lẽ tất yếu, không bàn cãi gì. Thời gian bào mòn ít nhiều lượng quặng trong hồn người mất rồi. Đọc những thứ dài bắt đầu thấy ngại. Lật mở mấy trang “Thi nhân Việt Nam” và xúc động trước một điệu hồn Tết Việt trong “Chợ Tết” của Đoàn Văn Cừ. Và như sực nhớ một khiếm khuyết, tiễn Tết nhưng mình lại ngồi đọc “Ông đồ” của Vũ Đình Liên trong sự hoài cổ, hoài vọng diết dóng.   Tết, một từ quen thuộc đến sáo mòn với mỗi người Việt mà vẫn cất chứa trong mình bao vẻ đẹp, nét duyên tiềm tàng. Người ta ăn Tết, chơi Tết, ngắm Tết qua. Người ta thưởng Tết bằng những thói quen, những thú chơi tao nhã, văn hóa. Thú chơi câu đối ngày Tết là một loại hình văn hóa đặc thù, đẹp đẽ, đáng trân trọng biết. Thời cuộc thay đổi, nhiều hệ giá...

“Bát cháo hành của Thị Nở” – vẻ đẹp vĩnh hằng của tình người, tình yêu và sự sẻ chia

Hình ảnh
            Mỗi tác phẩm văn học mang một sức sống riêng, để lại những ấn tượng, những nỗi ám ảnh riêng. Mỗi hình tượng nghệ thuật, mỗi hình ảnh gợi hay đơn giản là một chi tiết trong tác phẩm cũng đủ khiến người đọc nao lòng, bận bịu bao suy tư.   Không hiểu sao khi đọc “Chí Phèo” của Nam Cao tôi luôn luôn hình dung ra một con đường in bóng hình những bước chân loạng choạng, ngật ngưỡng đầy phẫn uất của một Chí Phèo say – tỉnh, chênh vênh giữa thiện – ác, con người – con vật. Và trên con đường -  hành trình đời đầy nỗi đau và bi kịch ấy, những giây phút hạnh phúc, những cử chỉ yêu thương mà Chí được hưởng thật hiếm muộn như những giọt nước trên sa mạc mênh mông. Song dù chỉ là một giọt nước giữa sa mạc đời bao la của Chí thì bát cháo hành của thị Nở vẫn làm tròn nhiệm vụ của một nguồn nước mát lành góp phần thức tỉnh, hồi sinh tâm hồn Chí sau bao tháng năm đọa đày trong kiếp sống của con quỷ dữ. Cùng với những ám ảnh về bi kịch nhân sinh c...

“Tình xa”: đời xanh rêu trong thân phận và tình yêu mong manh

Hình ảnh
Tình thổi gió màu yêu lên phấp phới           Nhưng đôi ngày tình mới đã thành xưa…                                                                                                             - Xuân Diệu -           Trong dòng chảy của thời gian vô tận, của khoảng không gian vô cùng, con người hiện hữu thật nhỏ bé, hư vô. Thời gian, tháng ngày cứ lạnh lùng chảy trôi. Bao giá trị, bao sắc hồng phai của cuộc đời cũng úa tàn, hương vị...

“TIẾNG GỌI NƠI HOANG DÔ – TIẾNG GỌI TRỞ VỀ BẢN THỂ CUỘC SỐNG

Hình ảnh
1. Hành trình trở về “nhà”           Bộ phim điện ảnh “Tiếng gọi nơi hoang dã” (The call of the wild) của đạo diễn Chris Sanders dựa theo tiểu thuyết trứ danh cùng tên của nhà văn Jack London, dẫu không phải là phiên bản điện ảnh đầu tiên, nhưng vẫn để lại nhiều cảm xúc, ấn tượng đẹp về chú chó Buck, về tình cảm của con người trong mối quan hệ với động vật, với thiên nhiên, về một cuộc hành trình trở về “nhà” theo tiếng gọi nơi hoang dã của Buck, cũng là của John Thornton. Cốt truyện phim có một số tình tiết thay đổi, kể cả về các nhân vật song về cơ bản hành trình của Buck tìm về ngôi nhà thiên nhiên, sống với bản thể hoang dã giống loài tổ tiên, tinh thần của tác phẩm gốc vẫn được giữ nguyên vẹn. Cuộc hành trình ấy là trải nghiệm của một chú chó nhưng cũng chính là những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc sống và con người.           Hành trình trở về ngôi nhà thiên nhiên vĩnh hằng của ...