Bài đăng

SÀI GÒN GẶP GỠ LẠ - QUEN

Hình ảnh
          Với Sài Gòn, có lẽ tôi sẽ phải nói lời xin lỗi nhiều lần với thành phố bao dung và hào phóng, nhưng lại luôn bị coi/ đối xử như một điểm trung chuyển trên các hành trình xê dịch. Mỗi lần tới, tôi chỉ kịp dừng lại, ở với Sài Gòn rất ngắn, chừng vài tiếng tới một buổi, kịp gặp gỡ lạ quen, đôi khi chớp nhoáng, để biết về một Sài Gòn, theo cách riêng. Và cuộc gặp lạ - quen, đều in dấu ấn chất Sài Gòn rất người trong tôi.                                                   (Ảnh lượm trên internet) Một chiều hè đầy nắng hè và lộng gió dọc phố phường. Tôi đặt chân tới Sài Gòn lần đầu. Bạn của bạn đồng hành đón chúng tôi trên chiếc xe gắn máy thường anh vẫn chở hàng. Giọng Bắc quen thuộc nhưng cách đón chúng tôi, hội ngộ với bạn đồng hành của tôi – người bạn học cùng lớp thời phổ thông - sau nhiều năm xa, rồ...

TIẾP CẬN TRUYỆN NGẮN “CHÍ PHÈO” CỦA NAM CAO TỪ GÓC NHÌN CẤU TRÚC THỂ LOẠI (P3 - Kết)

Hình ảnh
3. Chí Phèo – Ngôn ngữ đối thoại đa thanh, phức điệu. Trong chiến lược giao tiếp diễn ngôn - thể loại, để thể hiện chủ thể và bức tranh thế giới, các nhà văn lựa chọn, sáng tạo ngôn ngữ nghệ thuật đặc thù, mới mẻ. Nam Cao đã tạo ra ngôn ngữ nghệ thuật mang thế giới quan và nhân sinh quan riêng. Ngôn ngữ đó chính là ngôn ngữ thế giới quan của nhà văn. Theo cách hiểu của chúng tôi, ngôn ngữ thế giới quan là hệ thống  ký hiệu, là cấu trúc biểu nghĩa cảu một cộng đồng ngôn ngữ được sử dụng rộng rãi để kiến tạo bức tranh thế giới qua lăng kính giá trị của nó trong giao tiếp. Truyện ngắn Chí Phèo đã xây dựng nên một thứ ngôn ngữ thế giới quan đặc biệt, riêng có để biểu đạt bức tranh thế giới phân lập kẻ bên lề và trung tâm dưới sự tác động của tính chất quần ngư tranh thực và định kiến lạnh lùng. Trần thuật từ đa điểm nhìn Trong một diễn ngôn tự sự, trần thuật là linh hồn, yếu tố cốt lõi. Nghệ thuật trần thuật gắn liền với người kể và điểm nhìn nhất định. Lựa chọn cự ly, trường nh...

CÁC VAI – CHỨC NĂNG NHÂN VẬT TRONG TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ CỦA NGUYỄN XUÂN KHÁNH

Hình ảnh
                     Nhân vật văn học là hình tượng con người được miêu tả cụ thể trong tác phẩm. Trong tác phẩm tự sự, nhân vật có vai trò, ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Hệ thống nhân vật sẽ dẫn dắt người đọc vào thế giới nghệ thuật riêng của tác phẩm, thể hiện thế giới quan, nhân sinh quan riêng của tác giả. Hệ thống nhân vật, đồng thời cũng là một phương diện quan trọng của bức tranh thế giới mà chủ thể kiến tạo trong tác phẩm. Những đặc điểm, những lựa chọn của nhân vật không những thể hiện khuynh hướng tư tưởng, đời sống nội tâm, cuộc đời, số phận tự thân của nó mà còn cho thấy cái nhìn, quan niệm, lập trường của tác giả, chủ thể. Do đó, nhân vật là một vai của chủ thể trong tác phẩm – hình thức chủ thể phân vai, bao gồm cả “vai xã hội” và “vai văn học”. Mỗi nhân vật mang chức năng như là một mã nghệ thuật, một mặt nạ ngôn ngữ để thể hiện chủ thể diễn ngôn văn học. Khảo sát bộ ba tiểu thuyết lịch sử H ồ Quý Ly , Mẫu T...

TIẾP CẬN TRUYỆN NGẮN “CHÍ PHÈO” CỦA NAM CAO TỪ GÓC NHÌN CẤU TRÚC THỂ LOẠI (P2)

Hình ảnh
2. “Chí Phèo” – Bức tranh thế giới “quần ngư tranh thực” và định kiến nặng nề, tàn nhẫn. Trong chiến lược giao tiếp diễn ngôn, một bức tranh thế giới riêng được dựng lên từ nguồn dự trữ của cái được biểu đạt. Do đó, bức tranh thế giới có thể được hiểu là “cái được nói tới”, tức là cái tham chiếu, hay còn gọi là cái “được phản ánh”, cũng có thể xem đó là thế giới của các nhân vật trong bộ ba giao tiếp: người nói – nhân vật – người nghe. Như vậy, bản chất của bức tranh thế giới chính là một mô hình thế giới – hiện thực được chủ thể kiến tạo. Bức tranh thế giới bao gồm cả bức tranh về thiên nhiên, đời sống xã hội và con người được mô hình hóa qua hệ thống ký hiệu (các mã), tạo thành những nguyên tắc nghệ thuật, thao tác trần thuật, phương thức phản ánh, tái tạo đặc thù của một diễn ngôn văn học. Chúng tôi nhận thấy, bức tranh thế giới thường có những đặc điểm cơ bản sau: 1/ mang tính cá thể sâu sắc vì bức tranh ấy do chủ thể diễn ngôn sáng tạo và quyết định trên cơ sở quyền phát ngôn; 2...

KIỂU NHÂN VẬT NHÀ SƯ VÀ LẼ SỐNG “TÙY DUYÊN” TRONG TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ CỦA NGUYỄN XUÂN KHÁNH

Hình ảnh
                                                                                                                          Tác giả: Ngô Thanh Hải  Tiểu thuyết lịch sử của Nguyễn Xuân Khánh là một hiện tượng văn học độc đáo trong thời gian gần đây. Hiện tượng này đánh dấu sự trở lại của lối viết tiểu thuyết truyền thống cùng với những tìm tòi, cách tân, tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt. Mỗi tác phẩm đều mang đến một góc nhìn, cách tiếp cận khác về lịch sử trong mối tương tác với văn hóa, tín ngưỡng, tâm linh. Nhà văn có sự quan tâm đặc biệt đến những thân phận con người, đặt họ trong những biến động lớn lao của lịch sử, khơi ...