Bài đăng

“TRO TÀN RỰC RỠ” – TRO ĐÃ TÀN MÀ CHƯA RỰC RỠ

Hình ảnh
Từ “Cánh đồng bất tận”, văn của Nguyễn Ngọc Tư luôn hiện hữu trong đời sống đọc của Mị. Yêu văn chị Tư, mua và đọc hầu hết truyện ngắn, tản văn, tiểu thuyết, thơ của chị. Cái giọng văn buồn mênh mang, tê tái, se thắt khi nói tới những phận người bằng lối trần thuật có vẻ dửng dưng nhưng luôn day dứt, ám ảnh, trì đọng đau thương, cay đắng. Vì thế, mỗi bộ phim dựng từ tác phẩm của chị, Mị đều háo hức đợi chờ. Nhưng có vẻ lần nào sự đợi chờ, kỳ vọng cũng ra một kết quả hụt hẫng khi “cánh đồng bất tận” được photoshop quá đà, không còn là “Cánh đồng ngoa ngoắt” của những kẻ bên lề, bị lãng quên, sống gây đau thương và chịu đau thương. Rồi tới “Tro tàn rực rỡ” khi biết chính tác giả văn học sửa thoại, cố vấn lại hy vọng, nhưng sau 2 tiếng xem phim thì thấy tro đã tàn mà chưa thật rực rỡ với những tác phẩm có thể dựng thành phim rực rỡ đúng nghĩa. Nhìn tổng thể thì đây không phải là một phim dở, thậm chí là ở mức độ khá song không phải xuất sắc, đẹp, hay nhưng mấy lời khen cảm tính tràn l...

SÁCH GIÁO KHOA MỚI – TƯ DUY DẠY, HỌC CŨ

Hình ảnh
             Bước sang tuần thứ 6 dạy chương trình Ngữ văn 10 mới, bao nhiêu háo hức, bao nhiêu nhiệt huyết, muốn làm cái gì tử tế của mình đang tan biến hết dần. Chương trình Ngữ văn 10 bộ Kết nối tri thức và cuộc sống trường mình chọn dạy học, được soạn rất công phu, khoa học, và khá hay, hướng đến việc dạy, học văn đúng nghĩa. Nhưng để dạy được nó với những học sinh của mình, và có thể là đa số học sinh ở Việt Nam hiện nay, là cả vấn đề rất lớn, dù đây là học sinh lớp chọn thứ 2 khối D của trường gần 2000 học sinh, dù đầu vào điểm văn học sinh toàn từ trên 7 đến 8,5. Bởi có một khoảng cách rất xa giữa một chương trình giáo dục, bộ sách giáo khoa hay với phương pháp học, cách tư duy của học sinh, giáo viên đúng kiểu vênh lệch: chương trình mới mà tư duy dạy, học lại quá cũ.  1. Dạy học cái mới cho học sinh cũ - sản phẩm lỗi Nếu chỉ nhìn điểm đầu vào lớp 10 của nhiều trường điểm, lớp chọn, nhiều giáo viên cũng như bản thân mình khá phấn ...

ĐIỂM CHUẨN ĐẦU VÀO ĐẠI HỌC CHÓT VÓT VÀ NHỮNG ĐIỀU PHI LÝ ĐẾN QUÁI GỞ CỦA GIÁO DỤC VIỆT NAM

Hình ảnh
Ở Việt Nam, khoảng trên dưới 20 năm về trước, bạn đỗ một trường đại học công lập trong nhóm trường top đầu thì bạn là học sinh xuất chúng, và nếu ở nông thôn, miền núi có khi cả làng mấy năm mới có một người đỗ đại học như thế, dù có khi bạn đỗ cũng phải nhờ vào điểm ưu đãi khu vực hay dân tộc. Nếu tầm 5 năm hơn về trước, khi kỳ thi đại học vẫn tách riêng, đỗ đại học nhiều hơn nhưng chưa tới mức rẻ rúng. Với giáo viên, với học sinh, điểm thi, việc đỗ đại học vào trường nào, top nào là gần như chính xác tuyệt đối, phản ánh đúng năng lực, tinh thần, thái độ học tập, dù điểm ưu đãi khu vực, dân tộc vẫn còn kha khá. Thế nhưng ba năm trở lại đây, thi đại học thì gần như học sinh nào cũng đỗ, điểm chuẩn vào đại học cao ngất ngưởng, có khi hơn 30 điểm trên thang 30 mới đỗ, khiến thủ khoa của cả nước nếu không có điểm ưu đãi gì của tổ hợp môn xét tuyển ấy cũng rớt. Đó thực sự là một điều phi lý đến quái gở thể hiện sự thất bại của kỳ thi tốt nghiệp THPT dùng vào xét hai mục đích tốt nghiệp v...

THIÊN THU LÀ MỘT ĐƯỜNG KHÔNG BẾN BỜ

Hình ảnh
T ới nửa đêm, khi không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng và mưa rơi rả rích, những giai điệu, ca từ “Lời thiên thu gọi” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mới thấm vào sâu tâm hồn, để mình hoà trong cảm xúc, trí tưởng tượng, thành chính nhân vật trong ca khúc. Với cá nhân mình, “Lời thiên thu gọi” chính là tiếng gọi của chính bản thân con người khi ngộ ra giá trị của đời sống, thấy được chân lý của cuộc đời vô thường. Một đời sống người là cả một hành trình trải nghiệm, của những sự đi – về, mất – còn, để tiến tới cái chết, trở về cát bụi, hư vô. Giai điệu trầm lắng, chậm buồn, u hoài của bài hát đưa người nghe hình dung về cuộc trở về của một lữ khách hải hồ, nhận ra “Thiên thu là một đường không bến bờ”. LỜI THIÊN THU GỌI  - Trịnh Công Sơn -  Về trong phố xưa tôi nằm Ϲó lần nghe tiếng ru bên vườn Ϲhợt như xác thân không còn Và cạnh tôi là đồng vắng Về trên phố cao nguуên ngồi Tiếng gà trưa gáу khan bên đồi Ϲhợt như phố kia ...

ÁP LỰC HỌC TẬP, THI CỬ VÀ CƠ HỘI LỰA CHỌN CỦA HỌC SINH

Hình ảnh
16 năm dạy học phổ thông, chừng ấy năm, thậm chí hơn mình gắn với các kỳ thi cử của học sinh, chứng kiến biết bao áp lực học hành, mà nhiều trường hợp thấy nó không đáng có để đạt được mục đích đó, quá tốn kém kinh tế của gia đình, cũng như tinh thần của đứa trẻ. Nhưng biết làm sao được khi mà ở xứ mình những kỳ thi vẫn mang tính chất quyết định, sơ suất là hỏng cả một quãng đời, có khi cả đời, theo quan niệm của đa số dân Việt, ít nhất cũng đôi chục năm nay. Cho nên chắc hơn lép, một đứa trẻ phải học nhiều, thật nhiều, để đạt được cái đích là vượt qua kỳ thi, vào trường mình mong muốn, có điều kiện và môi trường học tập tốt nhất. Trường hợp đầu tiên mình chứng kiến về áp lực học hành trong một kỳ thi là em học sinh mình gia sư lần đầu ở Hà Nội. Hồi ấy là năm 2004, mình bắt đầu dạy em ấy cuối năm lớp 9 để em ấy thi vào 10, đến lúc lên cấp 3 vẫn dạy luôn tới khi mình ra trường. Khi ôn thi vào 10, riêng môn Văn thì giai đoạn cuối chắc phải học gần chục ca: học cô chủ nhiệm trên lớp d...